Học và Hành

Kinh Kim Cang

 

Chúng ta đang học Kinh Kim Cang , một bộ Kinh quan trọng, chứa đựng tinh yếu của Đạo Phật … nên việc thực hành phải là điều tất yếu.

Chúng ta thường nghe : “ Tu Kim Cang th́ đổ nghiệp” , cho nên nhiều Anh Chị Em ( ACE) nói :  tôi không muốn tu Kim Cang, chỉ tu Pháp Hoa thôi, v́ sợ nghiệp tới!  Người th́ nói “ Kim Cang cao quá, tôi chưa tu, để tu Pháp Hoa đă!” v..v..

Thưa ACE,

Chúng ta hăy b́nh tâm suy nghĩ : nghiệp ở đâu mà “tới”? Nghiệp là những hành động cố ư từ Thân, Miệng , Ư chúng ta mà ra chứ đâu phải trên trời rơi xuống hay dưới đất chui lên mà gọi là “đổ nghiệp” hay là “nghiệp tới” được.

_ Lợi ích cơ bản của Kinh Kim Cang là giúp chúng ta phá “Ngă chấp” và “Pháp chấp” _ để nâng cao Tâm ḿnh lên, mở rộng tầm nh́n ra ….nhất là để áp dụng vào đời sống hằng ngày của ḿnh, có lợi cho bản thân và đ̣an thể.

Xin kể vài ví dụ :

Khi học Kinh Kim Cang đến câu đức Phật hỏi tôn giả Tu Bồ Đề  và câu trả lời của tôn giả:

Này Tu Bồ đề! Ư ông nghĩ sao ? khi  một vị A La hán  khởi lên ư nghĩ rằng : “Ta đă được quả vị A La hán” ?

_Bạch đức Thế tôn,  không phải vậy, v́ thật ra không có pháp tên là A La hán .

Chúng ta hơi ngỡ ngàng một chút v́ chúng ta đă học về 4 quả vị => Tu Đà hoàn, Tư Đà hàm, A Na hàm và A la Hán kia mà! Sao đức Phật hỏi và tôn giả Tu Bồ Đề lại trả lời như vậy ? _Nhưng khi suy nghĩ sâu một chút chúng ta thấy ngay rằng ở mấy  đọan trứơc  đó đức Phật đă dạy : phàm có tướng đều là hư vọng cho nên người tu Phật đừng chấp tướng ngă (tôi) , tuớng nhân ( người) , tướng chúng sanh , tướng thọ giả .., huống chi A La Hán là bậc Thánh mà c̣n nghĩ ḿnh là bậc Thánh th́ đă vứơng vào chấp ngă mất rồi! Thế nên mới nói “A La hán không phải là A la hán mới là A la hán” nghe nhức đầu thật,  nhưng suy nghĩ một chút chúng ta thấy thật là chí lư!

Có ACE bảo rằng đây là bài học cho các bậc Thánh, đâu có liên quan ǵ đến ACE chúng ta ? _ Xin thưa, khộng phải vậy! Bậc Thánh có thứ bậc của Thánh c̣n phàm phu chúng ta, nói hẹp là Tổ chức chúng ta, cũng có thứ bậc chứ! _Đó là, ví dụ như Hứơng Thiện, Sơ Thiện, Trung Thiện, Chánh Thiện hay Kiên , Tŕ , Định, Lực, hay Lộc Uyển, A Dục , Huyền Trang, Vạn Hạnh, hay Tập, Tín,  Tấn, Dũng , hay ngay trong một Đơn vị cũng có Gia Trưởng, Liên Đoàn Trưởng, Đội/ Chúng/ Đàn Trưởng v..v.. vậy!

Chúng ta cũng có thể có bài học như “Liên Đ̣an trưởng không phải là Liên Đ̣an trưởng mới là Liên Đ̣an truởng (LĐT) ” có phải không, thưa các bạn ? _Đúng vậy, ngựi LĐT là người anh Cả của Đơn vị, tất cả huynh trưởng trong đon vị đều nghe lệnh Anh, nếu Anh là người bao dung, cới mở, có cái nh́n phóng khoáng, vị tha, có cách làm việc dân chủ , theo đúng lề lối “tập thể lảnh đạo, cá nhân phụ trách” truyền thống của GĐPT th́ ACE Huynh trưởng làm việc rất thoải mái, không khí hoà thuận tin yêu vui vẻ lan rộng khắp Đơn vị, các em cũng được hạnh phúc lây. Trái lại, nếu anh LĐT tính t́nh khắc chặt, cố chấp, độc đóan, không cần nghe ư kiến của ai, thích áp dụng luật quân đội mà quên đi Luật đoàn, cái ǵ cũng ra lệnh, áp đặt …thậm chí c̣n dùng những từ như “thời chiến, giới nghiêm, ai không tuân lệnh bắn bỏ ” v.v… th́ nhất định Đơn vị ấy trước sau cũng tan ră .  Đó là tai nạn của thái độ chấp ngă, cho ḿnh là hơn người , ư kiến của ḿnh phải được tôn trọng, v..v.. Gia Trưởng cũng vậy và Huynh trưởng có Cấp cũng vậy! Trong những kỳ đại hội huynh trưởng, không phải chúng ta đă từng nghe báo cáo hay sao ?_về những vị huynh trưởng có Cấp (lớn) nhưng không sinh hoạt với GĐPT , mà khi nào có khoá tu học  hay đại hội th́ đến phát biếu nhiều điều gây trở ngại cho ACE hoặc phê b́nh này nọ làm ACE huynh trưỏng trẻ rất bất măn. Như vậy những vị này không cống hiến ǵ cho Tập thể lại đ̣i hỏi tập thể phải kính trọng Cấp bậc của ḿnh _  đó chính là tai hại của sự chấp vào Cấp bậc.  Nếu vị HTr. đó lưu tâm đến GĐPT địa phương ḿnh, mặc dù không có điều kiện để đi sinh hoạt nhưng thỉnh thoảng vẫn nói chuyện, đóng góp ư kiến xây dựng với những HTr. có trách nhiệm trong BHD Miền chẳng hạn , th́ hay biết mấy ; nếu là vậy th́ mỗi khi có hội họp ǵ, nhất định BHD Miền không thể quên mời vị HTr. này được !  Cái này gọi là “Cấp không phải Cấp mới là Cấp” => có nghĩa là bản thân người mang Cấp phải khẳng định cái Cấp ḿnh mang trên vai, bằng đức hạnh và công năng tu học và tu tập của ḿnh, bằng những đóng góp của ḿnh cho Tổ Chức trong cương vị, bổn phận và trách nhiệm của ḿnh chứ cái phù hiệu Cấp bậc tự nó không thể xác định hoàn toàn phẩm chất người Huynh trưởng mang nó được.

Tóm lại, từ chuyện nḥ đến chuyện lớn , rắc rối, phiền năo đếu cho ḿnh và cho mọi người chung quanh ḿnh đều do chấp ngă, chấp nhân .. mà gây ra , cho nên bài học thứ nhất ACE chúng ta nên nhớ nằm ḷng là bài học này .

Bài học thứ hai rút ra từ Kinh Kim Cang là đọan đức Phật nói : Tu Bồ Đề, ư ông nghĩ sao? Như Lai đạt được Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh giác chăng? Như Lai có thuyết pháp chăng?

Tu Bồ đề thưa : “Bạch đức Thế Tôn, không ! Theo như con hiểu qua nghĩa Phật nói th́ không có Pháp nhất định tên là Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác , cũng không có Pháp nhất định nào Như Lai có thể thuyết cả” Lại một lần nữa, chúng ta giật ḿnh ! Rơ ràng, lịch sử c̣n đó, Đức Phật đản sanh, xuất gia, thành Đạo, thuyết pháp 49 năm,  rồi nhập diệt; bây giờ lại nghe tôn giả Tu Bồ Đề nói Phật dạy rằng : Như Lai không đắc Pháp ǵ cả ! Và: Như Lai không thuyết một Pháp nào!!  Điều này có nghĩa nhu thế nào ? _ Xin thưa, điều này tương đuơng với lời tuyên bố của đức Thế Tôn : “trong 49 năm qua ta không nói một lời nào”  trong khi đó ACE chúng ta học Phật Pháp gồm có Kinh, Luật, Luận, với định nghĩa “Kinh là những lời Phật nói ra..”  V́ vậy chúng ta hiểu ngay rằng Đức Phật nói như vậy để tránh phải trường hợp những ngựi nào chấp chặt vào những lời dạy của đưc Thế Tôn, không biết vận dụng đúng trường hợp, hoàn cảnh căn cơ .. th́ không những không có lợi mà c̣n có hại nữa, v́ sự hiểu sai Phật Pháp chính là đầu mối gây bất hoà nghiêm trọng.  Chúng ta thấy trong lịch sử thế giới thiếu ǵ những người , những phe nhóm, những môn phái cùng chung một tín ngưỡng, một Giáo chủ, vậy mà đă gây ra những cuộc chiên tranh hằng mấy chục năm (c̣n gọi là “thánh chiến” nữá chứ! J J !!). Và ngay trong Phật giáo , thời đức Phật c̣n tại thế,  khi Đề Bà Đạt Đa được vua A Xà Thế hợp sức hại Phật, các vị tỳ kheo trong Tăng đoàn của đức Phật bảo vệ ngài bằng cách cũng bày binh bố trận, quyết đánh nhau với quân của Đề Bà Đạt Đa và vua A Xà Thế ; đức Phật thấy ồn ào , hỏi ra mới biết được ; Ngài quở chư  vị tỳ kheo và dạy rằng : các ông hăy dẹp hết đi, Như Lai đâu cần ai phải bảo vệ, Phật Pháp cũng không cần ai bảo vệ cả , đừng làm những chuyện vô ích, các ông hăy trở về Thất của ḿnh, làm bổn phận của ḿnh, lo thiền định đi!

“Không muốn chúng sanh hiểu sai ư ḿnh” chính là nguyên nhân những phủ định  mà đức Phật tuyên thuyết trong Kinh Kim Cang . Thật vậy, cùng một lời dạy của đức Phật mà người này hiểu thế này, kẻ kia hiểu thế kia là đủ gây tranh luận, đi đến tranh chấp, giận hờn, chia rẻ v..v..

 Con đường đi đến chân lư phải có 2 yếu tố : Trí tuệ và Từ bi . Thiếu hai chất liệu ấy hoặc thiếu một trong 2 th́ nhất định sẽ không đạt được mục  đích .  Nếu chúng ta học Kinh mà càng ngày tính t́nh càng cởi mở, bao dung th́ biết là ḿnh đi đúng đường , c̣n trái lại học Kinh nhiều, tự cho rằng ḿnh h́ểu rộng nhưng tính t́nh càng ngày càng hẹp ḥi, cố chấp, độc tài , băng hăng bó hó v..v.. th́ biết là đi lạc đựng rồi, nếu không quay lại, e rằng sẽ “tẩu hoả nhập ma” cho coi !! Về phần áp dụng, nếu áp dụng mà làm được những việc lợi ḿnh, lợi người, đem lại hoà khí, tin yêu vui vẻ cho Tập thể  th́ biết đó là ḿnh đă học và hành đúng phương pháp , bằng ngược lại ( hại ḿnh , hại người, gây chia rẻ, hận thù …trong tập thể  ) th́ đó không phải là Phật Pháp rồi!

Về tánh Không của Kinh Kim Cang nói riêng, các Kinh thuộc hệ Bát nhă nói chung, chúng ta cũng đă làm quen rất nhiều rồi chứ không phải là mới  nghe lần đầu (đó là chưa nói, đạo Phật chính là Đạo của tánh Không) , xin chép tặng ACE mấy câu thơ sau đây ( quên tên tác giả) :

 

Có th́ có tự mảy may,

Không th́ cả thế giới này cũng không

Thử xem bóng nguyệt  ḷng sông

Mới hay” không- có, “có không” là ǵ .

 

Cuối cùng, muốn đo lường sự tiến bộ của bản thân ḿnh trong quá tŕnh tu tập, chúng ta hăy tự soi rọi lại ḿnh, xem xét coi : nếu bên ng̣ai , BI và TRÍ tăng trưởng, bên trong có sự AN LẠC ( Hỷ lạc)  th́ đó là dấu hiệu của  tiến bộ, cứ vậy mà đi tới.

 

Tâm Minh

   

 

 
 

Trở về trang Phật Học